Thứ Hai, tháng 4 28, 2014

Hôm nay cảm xúc đã đi ngủ, những bạn yêu thơ hãy đợi tôi một ngày tôi quay lại với những luồng  không khí mới. Tôi không thể viết ra những gì đang phát triển trong tim, ngôn ngữ như ngưng lại đợi tôi tìm cách chắp cánh, tôi muốn làm mới chính mình từ hôm nay
LƯỚT QUA

NGUYỄN LÊ HẰNG

Chúng ta đã lướt qua số phận
Qua những con đường và thôi nhận ra nhau
Em đi đường của em và anh cũng thế
Cái chạm ngày nào giờ hóa mỏng manh

Ngược chiều trong dòng xe trên phố
Mình không nhận ra nhau và hình như rất thật
Gương mặt cũ giờ xanh xao đến lạ
Ta chẳng kịp chào đã bước qua nhau

Gương mặt em giờ anh không nhớ rõ
Những thứ em quen anh thành xa lạ
Mình có gặp tim không hề xao động
Ta đã lạ rồi với nỗi nhớ của em


Chúng ta đã lướt qua những buổi hoàng hôn
Lướt qua nhau và đã thành thân phận
Một chiều hoàng hôn sau cơn mưa ướt

Ta cùng trú một nơi còn không kịp chào nhau

Chủ Nhật, tháng 4 27, 2014

CHƠI LỬA

NGUYỄN LÊ HẰNG

Em rất buồn khi phải xa anh
Tim neo lại con đường mình không hẹn
Tháng năm cũ ngủ im vùi nỗi nhớ
Con đường xưa hoa tím phủ màu

Năm tháng dài giăng lại những sợi dây tơ
Giăng kín mít cả những ngày mới đến
Con đường hôm nay em đi như vấp phải
Một nỗi đau ai hẹn để đau mình


Thôi vớt vát những gì còn dang dở
Em đi đến để gặp những màu hồng
Cây tách vỏ mang mầm xanh tặng đất
Em không tội tình mang quá khứ có anh


Mùa xuân rồi bốn mùa đi qua
Trong nỗi nhớ không hình hài bé bỏng
Ai đam mê rồi thấy lòng chan chát
Để một ngày như lửa đốt trên tay


Thứ Sáu, tháng 4 25, 2014


VIỄN DU

NGUYỄN LÊ HẰNG

Em không làm thơ tình nữa đâu anh
Không gửi nắng thôi thất thường mưa gió
Em trở về ngày xưa dịu hiền bé nhỏ
Nhặt nỗi nhớ vơi trước cửa ngôi nhà

Em không viết thơ tình cho ai cả
Chỉ cho mình vơi bớt giọt thời gian
Nắng đung đưa hoa tím nở bên thềm
Em về với anh đi trong mùa hoa tím

Em trở về tránh sóng xô từng lớp
Dưới hiên nhà hẹn nắng hạ đi qua
Sóng biển xô em ngọt ngào trên bãi cát
Con còng biển cong mình tránh sóng dưới chân em

Em về biển ngắm cát nằm phẳng lặng
Phía mờ xa không nhận thấy bến bờ
Chỉ thấy sóng như lời anh nhắc nhở
Ra biển sóng bạc đầu vẫn nhớ về anh
LỚN DẦN
NGUYỄN LÊ HẰNG 

Em có thể khóc vì nhớ anh sao?
Khi gió ngoài kia cũng cong mình khóc nắng 
Em chỉ biết tình yêu như chấm cỏ
Mỗi ngày lớn dần níu kéo giằng co
VÔ TÌNH

NGUYỄN LÊ HẰNG

Em vô tình quên tình yêu của anh
Nên một ngày đi tìm nỗi nhớ
Giọt cà phê rơi để lòng loang lổ
Vị đắng nào làm ngọt giấc đêm

Nỗi nhớ của mình rồi sẽ lãng quên
Khi một ngày em không còn trẻ nữa
Em nhìn thời gian đi qua cửa
Nhặt trên tóc mình lấp lánh sợi thời gian

Trên dòng đời trôi em tìm lại anh
Bức thư viết đã phủ màu năm tháng
Vết son môi còn nguyên lời hẹn
Cánh hoa phai ai ép vẫn còn đau

Chỉ hai chữ nhớ thương đã bạc mái đầu
Những nhung nhớ theo cùng năm tháng
Em lạc bước vô tình hò hẹn
Giọt môi nào châm nỗi nhớ về đêm.