CẮT SỢI DÂY
NGUYỄN LÊ HẰNG
Cắt dây đi anh đừng tự trói nhau
Sẽ thèm khát môi nhau thành lệ
Sẽ nói yêu mà khát nhau như thể
Chưa biết đến vị yêu...
Cắt dây sẽ chẳng nhớ được đâu
Có gọi tên dĩ vãng hóa không màu
Chúng mình hóa những bờ môi khát
Vị lạnh tình chạm nhau
Em gom vị nhớ từ anh
Nghe nói yêu là tự lòng thấy sợ
Em hóa đá sau lời anh cởi bỏ
Thuộc về ký ức vơi
Nhớ đến nhau như cuộn chỉ màu
Gỡ thì rối mà có người đau nhói
Dẫu mê em trải thảm nỗi đau
Cho một người ngồi nhặt
Thứ Năm, tháng 4 24, 2014
Tản văn: GỬI HOA DÂU DA
NGUYỄN LÊ HẰNG
Chẳng hiểu vì sao chúng ta lại có những đam mê, tôi
cũng có đam mê. Tối nay là một buổi tối trong kho tàng thời gian của mình, tôi
cho phép tự tản bộ vào ký ức.
Trong số chúng ta nhiều khi muốn nán lại bên góc phố
để lắng lại những cảm nhận cuộc sống và yêu những điều giản dị chắc còn rất ít.
Tôi có thể đứng hàng giờ ngắm những chiếc lá rơi để nghe ngôn ngữ của cây nói
chuyện một cách say mê, ngắm những bông hoa trên cây dù nhiều khi không biết đó
loại hoa gì, lãng đãng ra phố với những đam mê ký quặc.
Tôi hay đi tản bộ dọc mùa hoa mùa hạ, đi theo những
gánh hoa Loa Kèn nở trắng cả tháng tư.
Tôi thích nhất là ngồi ngắm vẻ tinh khôi của phố khi cơn mưa rào vừa
chợt qua, khi những bụi thời gian gột rửa đi vệt bụi của phố phường, là lúc tôi
nhẹ nhàng đứng dưới gốc cây Dâu da ngắm những chùm hoa trắng đung đưa trong
gió, cái mùi hương hoa thơm man mát thoang thoảng như gợn một ngày rất xa trong
ký ức.
Tôi vẫn nói một lời yêu nho nhỏ vào góc phố, nhờ tán
lá xanh kia mang đến cho một người, tôi bước dọc phố sau mưa những cánh hoa rơi
trền nền đất ẩm, những chiếc lá già nép vệ đường như muôn câu hỏi vàng óng ả
của lá ném lên trời.Tôi vẫn muốn hỏi trái tim về nốt lắng của cuộc đời khi mình
đôi chân của tôi chạy qua nhiều miền ký ức. Lần đầu tiên tôi biết đến loài cây
này là khi còn rất trẻ lúc đó chỉ ao ước hái được một chùm hoa. Trong mùa hè mọi
người thường để ý đến Hoa Bằng Lăng, Hoa Phượng còn tôi lại để ý đến chùm Hoa
Dâu da trắng, màu hoa cứ tháng tư lại nhen khắp phố phường.
Tôi thích ra phố vào đêm, được hít mùi hương hoa dịu
nhẹ và một bầu không khí mới ấm áp ngọt ngào có lời của phố. Đêm tháng tư trong
lành tôi đếm những vì sao sáng trên bầu trời, với ước mơ tinh khôi và giản dị,
tôi đứng dưới gốc cây ngước lên nhìn màn đêm và xòe tay hứng những bông hoa trở
mình rơi theo gió. Tôi lại nhớ đến nụ hôn trên má vụng dại của anh, mối tình
đầu thoang thoảng, mối tình mang tôi đi xa mùa hoa ký ức, trái tim đã lỗi nhịp
vụng dại của tôi vẫn đập liên hồi vì nỗi nhớ trùm vào tháng tư.
Đó là một điều thật điên rồ khi mùa hoa Dâu da nở em lại
nhớ anh, thành phố của em đã vắng anh từ lâu lắm, hoa dâu da vẫn thương thầm
người khách lạ mà anh cũng không về phố nữa, không dám nói gì, dù biết anh đoán
được. Em đã cồn cào nỗi nhớ đã mất ngủ hàng đêm, đã tự đi một mình dọc phố để
tan đi nỗi nhớ đã có âm ỉ bùng lên như ngọn lửa.
Tự tôi đã dành lấy những điều đơn giản từ cuộc sống khi
đi qua những mùa hoa dâu da, qua những khát khao và một tình yêu thoang thoảng
đã gặp và đối diện. Đơn giản thôi vì cuộc sống luôn tặng cho những bài học như
vậy để rồi đó trở thành một trải nghiệm, trải nghiệm luôn phải trả giá bằng
những khát khao ước mơ và trả giá bằng một kinh nghiệm mà ta buộc mình phải
vượt qua.
Mùa hoa dâu da đang bung trắng phố ai còn khao khát,
ai còn đam mê, ai muốn được chinh phục những cành dâu da trắng hãy về với phố,
hãy tản bộ và ngắm nhìn, hãy tự gói gém những ước mơ.
Chỉ một mình trong mùa hoa tháng tư nhưng tôi cần gói
gém ký ức để gửi những bản tình ca mùa hạ vào lời của gió đến bên một người tôi
yêu thương.
Thứ Ba, tháng 4 22, 2014
BẰNG LĂNG NỞ EM VỀ KÝ ỨC
NGUYỄN LÊ HẰNG
Em nhặt làm gì những cánh bằng lăng
Sau cơn mưa hoa buồn như khóc
Dù màu tím chuốt mình tím ngắt
Để nhớ một người thành ký ức thôi
Chàng trai xưa đón em bên góc phố
Cùng Bằng lăng đợi hóa ngẩn ngơ
Tiếng ve trên cây da diết gọi
Muốn em quay về phố xưa
Hoa đã nở tím một con đường
Anh đợi nhưng em không trở lại
Nấn ná khung trời nhành hoa dại
Ai tiếc một mùa nhặt cánh hoa rơi
Em đã qua những năm tháng thật dài
Nép dưới một vòm trời hoa bung sắc tím
Phải lòng em còn điều day dứt
Muốn nhớ về một người đã không thuộc về em
NGUYỄN LÊ HẰNG
Em nhặt làm gì những cánh bằng lăng
Sau cơn mưa hoa buồn như khóc
Dù màu tím chuốt mình tím ngắt
Để nhớ một người thành ký ức thôi
Chàng trai xưa đón em bên góc phố
Cùng Bằng lăng đợi hóa ngẩn ngơ
Tiếng ve trên cây da diết gọi
Muốn em quay về phố xưa
Hoa đã nở tím một con đường
Anh đợi nhưng em không trở lại
Nấn ná khung trời nhành hoa dại
Ai tiếc một mùa nhặt cánh hoa rơi
Em đã qua những năm tháng thật dài
Nép dưới một vòm trời hoa bung sắc tím
Phải lòng em còn điều day dứt
Muốn nhớ về một người đã không thuộc về em
NHÂM NHI TRÀ SÁNG
NGUYỄN LÊ HẰNG
Nhâm nhi hương trà sáng
Có vị của ban mai
Mùi của trời và đất
Nằm trong chiếc chén tròn
Hương trà luôn tươi mới.
Ngọt ngào từ tay em
Hoa chè thơm ngào ngạt
Chỉ trong chiếc giỏ tròn
Em yêu từng buổi sớm
Nâng niu chén trà thơm
Những con đường bận rộn
Nhớ chén hương ấm lòng
Này đây là nhịp nhớ
Và đây có nhịp mong
Từng ban mai thức dậy
Hương trà thơm con đường
NGUYỄN LÊ HẰNG
Nhâm nhi hương trà sáng
Có vị của ban mai
Mùi của trời và đất
Nằm trong chiếc chén tròn
Hương trà luôn tươi mới.
Ngọt ngào từ tay em
Hoa chè thơm ngào ngạt
Chỉ trong chiếc giỏ tròn
Em yêu từng buổi sớm
Nâng niu chén trà thơm
Những con đường bận rộn
Nhớ chén hương ấm lòng
Này đây là nhịp nhớ
Và đây có nhịp mong
Từng ban mai thức dậy
Hương trà thơm con đường
TƯỞNG
TƯỢNG KHI YÊU
NGUYỄN
LÊ HẰNG
Anh
nói gì khiến em ngơ ngác
Để
tự nhiên yêu, em tự nhớ tự cười
Chân
trời bên anh không thành ký ức
Nắm
tay rồi mà ngỡ một ngày mơ
Tưởng
tượng rằng anh đang ôm em,
Thành
phố vắng mà mình thì đang vội,
Ai
tự yêu ai để lòng nông nổi
Hôn
anh rồi em mới biết đang mơ
Tự
yêu anh để nỗi nhớ hóa thành thơ
Em
thả vào gió những lời em muốn nói
Rằng
anh nơi xa xin anh đừng vội
Hãy
để dành một ký ức cho em
Hãy
để dành một chút làm của riêng
Khi
gặp nhau sẽ nắm tay thật vội
Sẽ
ôm chứ một cái ôm tình bạn
Nhưng
bắt đầu có nỗi nhớ vì yêu
Thứ Năm, tháng 4 17, 2014
YÊU MỘT MÌNH
NGUYỄN LÊ HẰNG
Tháng tư ơi em chẳng hiểu gì
Em muốn nói thương anh mà không nói được
Em muốn nhớ anh mà
thành ra thừa thãi
Anh có người nhớ rồi em có nhớ cũng bằng không
Tháng tư ơi ve thản nhiên gọi bạn
Em muốn yêu anh để thành người xa lạ
Anh có người yêu rồi em yêu có được không?
Tháng tư ơi con đường toàn lá xanh
Rụng xuống phố những nốt buồn thừa thãi
Em ra phố thấy lòng như khép lại
Nhìn bầu trời xanh mà tự ghét chính mình
Tháng tư ơi giữa mùa xuân và hạ
Em chọn cho mình một nỗi nhớ về anh
Gọi quả chín trên cành cho tình yêu thức lại
Có yêu một mình em cũng chẳng mồ côi
Thứ Tư, tháng 4 16, 2014
THÀNH PHỐ NGHE MÙA XUÂN VỀ
Em đang đợi mùa xuân trở về
Đợi trên phố hoa mùa xuân khoe dáng
Đợi anh cùng em bước trên đường mới
Lòng thấy tự hào về những đổi thay
Em đợi tia nắng ấm mùa xuân
Đặt lên môi em nụ cười rạng rỡ
Đợi cánh đào hồng ở ven thành phố
Chúm chím khoe màu nở sắc trên cây
Em đợi để dựa vào vai anh
Cùng dạo bước trên đường Đại lộ
Ngắm bông lau đang mùa nở rộ
Cháy nắng nghiêng mình hóa bỏng lời ru
Em ngắm những hồi sinh vạm vỡ
Thành phố biên cương náo nức tiếng cười
Và em biết mùa xuân đang trở lại
Nơi thành phố của mình trong tiếng tan ca
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)