Thứ Sáu, tháng 4 25, 2014

THÊM
NGUYỄN LÊ HẰNG

Có gì buồn thăm thẳm 
Vớt mãi đã hết đâu
Gió khùa qua khoảng trống 
Thêm nỗi đau không màu
CON ĐƯỜNG XƯA 

NGUYỄN LÊ HẰNG 

Trông em khô khát như con sói
Có cần đôi tay anh chỉ đường quay lại 
Ven đường mùa Xuân gặp người đi lạc 
Lối về cây thật khác ngày xưa 

Trông em bức voan anh đã hững hờ
Năm tháng cũ không còn trong em nữa
Chỉ còn đam mê như đốm lửa
Nhen lên từng ngày khi khao khát anh

Con đường xưa mình bước đi
Ánh sáng chênh vênh theo từng vách núi
Tiếng gà gáy không kể giờ lải nhải
Em theo đường mòn mải miết mùa nương

Anh đã hóa những con đường
Số phận chúng mình theo cánh rừng nỗi nhớ
Nguyên sinh những loài hoa trong em hồng tươi sắc lạ
Ủ ấm con đường vun những luống say mê
SÁNG NAY

NGUYỄN LÊ HẰNG

Tháng tư có điều gì lạ
Chân trời khát khao màu lá
Em khát một loài hoa lạ
Uống cạn hương trời bên anh

Tháng tư có vết son môi 
Chớm hồng từ hoa rực đỏ
Trên những con đường lối rẽ
Người đi ồn ã vội vàng

Em bước từ những lối rẽ
Gặp tia nắng gọi xuân về
Tiếng chim đam mê khúc nhớ
Gọi mùa ngọt trên cành cao

Tháng tư sáng nay rất lạ
Cầm tay anh trong nắng mai
Đường đi vàng tia nắng trải
Ngọt nào đang theo em đi
Hỏi

Nguyễn Lê Hằng

Anh còn xao xuyến em không
Hay em chỉ một đóa hồng ngủ mê
Con đường về,
con đường về
Hình như ai lỡ đã mê một người

Anh ơi nhìn lá vàng rơi
Sau cơn mưa ướt tả tơi nỗi niềm


MÌNH HẸN HÒ ĐI ANH

NGUYỄN LÊ HẰNG

Em thích lạ rồi nên nhớ anh thôi 
Đất có tuổi còn em không ngày tháng 
Hoa bưng dạt cả cánh đồng rất rộng  
Mình hẹn hò không Phượng sắp đỏ trời

Hẹn đi anh khi ý nghĩ không rời
Ta đã đắm trong con đường tự vẽ
Màu sắc cuộc đời điểm tô sự lạ
Bên nhau đi thăm thẳm những con đường

Mình hẹn hò đi anh khi đã chẳng rời
Đừng kiếm cớ để buông tay nhau nữa
Em tha thiết còn anh luôn bỏ ngỏ
Lời yêu trên môi buông tha thiết nhẹ nhàng

Mình hẹn đi anh đừng để lỡ làng
Em đã qua những ngày mười bảy tuổi
Nét xuân đang rạng ngời trên ánh mắt
Em hẹn anh, anh hẹn với em không?


RƠI

Thơ NGUYỄN LÊ HẰNG


Trót rơi mấy nụ đam mê
Để người nhặt được xin về cất đi
Trót say bởi chút men gì
Anh xin em đấy đừng vì nhớ anh
Bước chân nhanh,
bước chân nhanh

Mà sao ai lại lỡ làng đánh rơi

Thứ Năm, tháng 4 24, 2014

CẮT SỢI DÂY 

NGUYỄN LÊ HẰNG 
Cắt dây đi anh đừng tự trói nhau 
Sẽ thèm khát môi nhau thành lệ 
Sẽ nói yêu mà khát nhau như thể
Chưa biết đến vị yêu...

Cắt dây sẽ chẳng nhớ được đâu 
Có gọi tên dĩ vãng hóa không màu
Chúng mình hóa những bờ môi khát
Vị lạnh tình chạm nhau

Em gom vị nhớ từ anh
Nghe nói yêu là tự lòng thấy sợ
Em hóa đá sau lời anh cởi bỏ
Thuộc về ký ức vơi

Nhớ đến nhau như cuộn chỉ màu
Gỡ thì rối mà có người đau nhói
Dẫu mê em trải thảm nỗi đau
Cho một người ngồi nhặt